19.05.2019

20190512_093036

Sáng nay cho tụi nhỏ viết phản chiếu. Có hai bạn không viết nổi, vì sáng nay có… họp phụ huynh. Mà hai bạn này là những bạn có tư duy tốt và có kết nối rất mạnh với thế giới xung quanh. Các bạn viết nhiều khi tự nhiên như thở ấy, cầm bút lên là chữ chỉ có chạy ra thôi.

Ngồi nghe hai đứa kể chuyện chỉ thấy thương và bất lực. Cứ mỗi mùa họp phụ huynh tới, mình được nghe không ít thì nhiều những câu chuyện về điểm số, thứ hạng, học sinh giỏi,… không biết bao giờ mọi người mới bớt nhìn vào những cái đấy đi, và đến chừng nào mình mới được thấy ở trường công không công bố công khai điểm số và thứ hạng của tất cả học sinh đây. Mình mong lắm, giả sử có vô tình gặp lại nhau, mình muốn được nhìn thấy ở tụi nhỏ những kết nối với bản thân, với thiên nhiên và với thế giới xung quanh thật mạnh mẽ, chứ không phải những khuôn mặt ủ rũ mệt mỏi vì điểm số :-<

Nhưng mà điểm số cứ như huân chương chứng nhận cho việc làm bố mẹ giỏi vậy, cho nên đúng là một vòng luẩn quẩn. Khó, nhưng vẫn mong là mọi chuyện sẽ tích cực hơn 😔

Advertisements

Những đứt gãy

2016-04-25 17.31.27

Hôm qua, mình đã gửi email cho sếp xin phép ngừng dạy hai chương trình kids. Chỉ đơn giản là mình cảm thấy việc đảm nhiệm này gây hại rất nhiều cho sức khỏe tinh thần của mình. Với một nền tảng chương trình không vững nhưng thích cầm đèn chạy trước ô tô và sự hỗ trợ gần như không tồn tại từ phía trợ giảng, mình trở nên cô độc hơn bao giờ hết trên con đường học cách dạy lứa nhỏ, học cách trò chuyện, cách cư xử và giải quyết vấn đề của các bạn. Mình không còn giữ được một cái đầu lạnh khi cần thiết để tập trung cho những chương trình khác đang dạy. Và mình thì không muốn thế.

Thế là mình quyết định dừng. Suốt một năm rưỡi bước vào nghề dạy, mình chưa từng bỏ cuộc trước điều gì. Hôm qua mình đã bỏ cuộc. I quit. I quit to save my mental health.

Mà hôm qua mới nhận ra, trong lúc khủng hoảng như vậy thì thật ra bên cạnh mình cũng chẳng có ai ngoài gia đình. Và mình cũng thấy rõ, là bạn bè chỉ có đúng cái V chơi thân là lắng nghe mình thôi. Mình đã cảm nhận được những đứt gãy giữa mình và lứa bạn ĐH từ rất lâu rồi. Khi mình ko còn làm văn phòng nữa, các bạn cũng ko quan tâm mình đang làm gì và như thế nào. Các bạn có vẻ cũng chẳng coi trọng nghề nghiệp của mình. Lâu lâu mà mình lỡ nói quá 5 câu về công việc, là y như rằng trong group chat mọi người sẽ im re, hoặc hỏi cho có chuyện. Hì. Đắng kinh.

Vậy là đã đến cái ngày mà những mối quan hệ đã từng rất thân thuộc và trải lòng với nhau trở nên nhạt nhẽo và thiếu chiều sâu. Chắc là các bạn ấy cũng chỉ cần thế – cần những người nói chuyện phiếm, phim ảnh, trai đẹp, mỹ phẩm, và giờ thì là váy cưới. Thế thôi.

Còn mình thì về căn bản đã cạn dần tình cảm. Đôi khi mình thấy người ta cũng quá đáng, vì có mỗi mình mình bị ghẻ lạnh trong nhóm 😀 nhưng chắc đây lại là một bài học trong quá trình lớn lên. Nên mình lại cố gắng vậy.

Until now, it has been a lonely adventure out there.

 

Chuyện nghề chuyện nghiệp

Bài này post bên Facebook từ ngày cuối năm 2018 để chào 2019, giờ post lại bên này ^^
Hôm nọ đọc được “Hai lần đổi nghiệp” MAD viết nên mình cũng muốn viết một cái gì đó, coi như chốt lại 2018 với nhiều đổi thay và sóng gió trong nghề.
Trở lại năm 18 tuổi, mình quyết định học Ngoại thương, khoa Kinh tế đối ngoại – mà hồi đấy mình vẫn tưởng là mình sẽ học về kinh tế và thị trường. Học rồi mới biết hóa ra mình học một mớ kiến thức lai căng – kinh tếthì cũng ko hẳn (chỉ có những môn cơ bản), mà cũng không phải là kinh doanh, vì suy cho cùng chúng mình có được học gì về mô hình kinh doanh đâu. Dân Kinh tế đối ngoại vẫn được cho là VIP nhất trường – vì khoa hay lấy điểm cao nhất. Mình chỉ thấy chương trình học thập cẩm nhất – hay phân tán nhất. Có lẽ vì vậy mà sau khi ra trường, các bạn cùng lớp mỗi đứa một nghề một ngành – vận tải-giao nhận, purchasing (ơ ngành này dịch là gì nhỉ?), tài chính, kế toán, nhân sự, giáo dục, diễn viên, … Mà thôi nói riêng gì ngành này, mình biết có đứa học Quản Trị Kinh Doanh ra trường làm Damco, rồi giờ làm biên tập sách, sau đấy chuyển sang mảng bản quyền sách này.
Ngày đấy thì làm gì có định hướng nghề nghiệp. Bạn nam nào học được được thì thi BK, bạn nữ nào học được được thì Ngoại thương – Kinh tế. Mẹ mình thì ngày xưa được các chị Ngoại thương HN giúp đỡ lúc bơ vơ ở ga tàu, ko có chỗ ngủ nên phải lòng Ngoại thương từ đó. Thành ra mẹ dụ vào Ngoại thương – chuyện đơn giản vậy thôi đó. Với lại việc “đậu Ngoại thương” như kiểu bằng khen cho việc làm bố mẹ của các cụ ấy, nên mẹ cũng khoái. Thế là mình thi Ngoại thương, sau đấy thì đậu. Ok, học thôi.
Những năm ở Ngoại thương là những năm mọi người đều cố tìm ra câu trả lời cho câu hỏi nhức nhối: “Tôi là ai?”. Mình đứng đấy, giữa dòng người chạy theo những hoạt động này, thành tích nọ. Mình bị cuốn theo, cũng thử cái này, cái kia, để rồi quyết định dừng lại tập trung cho việc học. Lúc mình học năm thứ hai là Ngoại thương áp dụng chính sách cấm thi nếu điểm điểm danh không cao hơn 70%. Và các lớp mình học sẽ khóa cửa sau khi bắt đầu lớp, và điểm danh 10’ đầu giờ hoặc 10’ cuối giờ. Bây giờ vẫn ko hiểu tại sao những đứa chúng tôi có thể dậy được để học cái giờ học 6h45’ sáng thần kỳ ngày đấy. Chỉ biết đứa nào cũng sợ bị cấm thi. Thật ra mình mém bị cấm thi Anh Văn rồi, điểm sát nút, hehe. (ok, em bị thầy đì, khổ quá lên ĐH còn bị đì???)
  1. Ngoại giao – hẳn là vô duyên?
Lúc gần học xong ở trường, mình có dành mấy tháng thực tập ở Phòng Thương Vụ (Thương mại + Dịch vụ) của LSQ Mỹ – tầng 8 huyền thoại ở Diamond Plaza. Cảm giác của một con bé sinh viên nhận được email có tên mình, đuôi gov của Mỹ cũng oai lắm chứ nhỉ. Hồi đó vừa trẻ trâu, vừa không hiểu bản thân đủ nhiều, lao vào đó như một con thiêu thân. Mình học được ko nhiều, chủ yếu có thời gian trau dồi đọc The New York Times haha. Nhưng mà ít ra thời gian đó giúp cho mình hiểu một điều: tôi chẳng thích gì về các công việc Ngoại giao cả. Và hơn thế nữa, mình đặt một dấu chấm hỏi cho cái sự “thích” Mỹ của mình – hình như nó hơi sai sai.
2. Mình đi học Master ở Anh.
Ở Anh được 6 tháng, mình đi học… CELTA – một chứng chỉ dạy tiếng Anh của ĐH Cambridge cấp.
Lí do mình đi học đơn giản chỉ vì thích tiếng Anh, chứ cũng chưa tưởng tượng được hình ảnh mình thành giáo viên như thế nào cả. Hồi đó đi học, mình vui đến mức cứ nghĩ đến việc phải quay lại học tiếp học kỳ II của chương trình Master là mình ngồi… khóc ) Đến bây giờ, mình vẫn cho rằng thời gian học CELTA là quãng thời gian đẹp nhất, ý nghĩa nhất, nhiều tiếng cười nhất ở Anh. Nghĩ về Anh chỉ nên nghĩ về tháng 7 năm đấy – trời nắng đẹp, hoa tú cầu nở rực rỡ mọi nẻo đường và những hàng cây xanh ngắt màu lá. Đều đặn hằng ngày vào lúc 8h30 sáng, mình đạp xe từ Chesil House sang Wimborne đi học, đi bộ mua chocolate cake ở local shop gần trường và lượn Lidl với bạn học.
Tụi mình mấy đứa teacher trainees học với nhau, chia sẻ với nhau, chơi với cả học sinh, rồi kéo nhau ra Bournemouth Pier ngắm pháo hoa mùa hè. Mình vẫn còn nhớ những cái ôm thật chặt ở bờ biển năm đấy – rằng trong những khoảnh khắc đó, mình đã hạnh phúc như thế nào. Mình nhớ đến những lời nhân vật chính của cuốn “The perks of being a wallflower” nghĩ khi ngồi trong xe đi ra khỏi đường hầm: “And in that moment, I swear we were infinite.” (Stephen Chbosky). Ừ, mình đã cảm nhận được sự “infinity” thật đấy.
Thầy cô khuyên mình nên làm giáo viên. Mình cười, mình vẫn đang học Kinh Doanh. Mình không biết nữa. Để mình xem.
Cô hướng dẫn luận văn của mình thì khuyên mình nên học lên phD và cùng nghiên cứu với cô một vài dự án. Điểm luận văn của mình cao nhất khoa, cao thứ ba toàn Business School. Luận văn của mình lên kệ thư viện nằm, lên dữ liệu mẫu để làm luận cho các khóa sau. Nhưng mình trượt Distinction cả khóa học hihi ) Nói chung mình học Master khá vất vả và điểm lên xuống thất thường. Mình không quan trọng điểm quá cao, mình cày Luận văn để khẳng định bản thân với một số nhân vật đì mình, phân biệt chủng tộc với mình và chứng tỏ mình ko chết được dưới lưỡi chém của họ mà thôi. Và thật ra hơn hết nữa, mình muốn khẳng định mình không… ngu
Trong danh sách tốt nghiệp năm đấy, tên mình không có. Mình liên hệ với trường, hỏi xem mình có được tốt nghiệp không. Trường nói “Xin lỗi tụi tao in sót tên mày.” Wow… vô duyên với cái trường đến tận phút cuối cùng.
Về nước, CELTA để ở một góc. Tất cả tài liệu học CELTA cũng được xếp gọn trên kệ.
Về nước, luận văn nằm một góc.
3. Lúc ở Anh, trong thời kỳ khủng hoảng nhất và trầm cảm nhất, mình – ủ rũ như một con chuột ướt mưa – đã lết đến cửa hàng từ thiện Oxfam ở tít Boscombe (nó là 1 borough khác, borough khá giống một Quận ở VN) nộp đơn tình nguyện như một cách để chữa lành cho bản thân.
mình gặp Jasmine, Sarah, Meraide, và nhiều bạn tình nguyện khác đến từ các nước khác nhau. Những tháng đầu tiên, mình làm đủ các kiểu công việc – từ xử lí số liệu doanh thu cho Oxfam đến lọc quần áo cũ, lên giá tiền bán đồ cũ, ủi đồ, dán mác, sắp xếp quầy phụ kiện, đứng quầy thanh toán, … Những công việc ở đây cho mình một thú vui nhất định trong những ngày mưa ẩm ướt và lạnh buốt tháng 11 năm đấy. Và thật ra hơn hết là mình được tiếp xúc với tiếng Anh đặc sệt Bournemouth/ Dorset và được học văn hóa ở đây – một điều không dễ dàng gì với sinh viên quốc tế chúng tôi vì học Master ko có bạn UK nào học cùng huhuhu.
Thói quen nghe radio buổi sáng của mình cũng được họ dạy cho một cách tự nhiên như vậy đấy, vì chúng mình vừa làm việc và trò chuyện về những gì người ta đang nói trên radio. Oxfam bé thôi, nhưng ấm cúng vô cùng.
Được một thời gian thì mình mạnh dạn đề nghị quản lí cửa hàng cho mình chuyển sang phụ trách quản lí hẳn mảng sách của Oxfam. Phụ trách ở đây nghĩa là mình là người làm tất cả mọi việc – từ lọc sách, phân loại các nhóm giá tiền sách, xếp sách trên tiệm, chọn các cuốn có khả năng bán được cao để bày ở mặt tiền, lên ý tưởng bày bán khu sách, phối hợp với một bác quản lí trang trí khu cửa kính của cửa hàng cho các dịp đặc biệt như: sinh nhật nữ hoàng (ahihi), Books Scorching Summer, Baking Weeks (ở Anh ng ta mê nướng bánh), Euro 2016,… Mà, mình là người… Việt Nam nhé.

Máy in tem giá cho sách – hàng Made in Vietnam nhé.
Cũng nhờ thời gian này mà mình nhận ra mình luôn ước mơ mở được một tiệm sách. Mình học được các cách bán sách cũ hiệu quả, đồng thời được tham gia làm Window Display rất vui. Ngoài giấc mơ mở tiệm sách, mình còn thấy mình có sự yêu thích đặc biệt với ngành bán lẻ ) khổ nỗi nộp đơn từ bán thiệp – Card Factory, đến bán grocery – Sainsburys (hừm, nghe nói nữ cao 1m7 mới đậu…), thậm chí cả kiểu na ná Pret à Mange cũng rớt.
4. Về nước, mình lập tức rải đơn khắp nơi, hy vọng sẽ chen chân được vào thị trường lao động cho ngành bán lẻ ở Việt Nam.
Mình nhận offer đầu tiên có được, vì muốn lên SG lẹ lẹ để ko bị giữ làm việc ở Vũng Tàu. Không phải bán lẻ, mà là một công việc rất khó gọi tên – kiểu coordinator cho việc thuê văn phòng và xây dựng phần bên trong cho văn phòng công ty ở châu Á và châu Âu. Không có tháng nào ở đây mà mình thoát khỏi được ý nghĩ muốn nghỉ việc. Nó còn níu giữ được mình ở lại vì trong công việc mình dùng tiếng Anh 100%. Sau 6 tháng, mình rục rịch kế hoạch ra đi. Mình tiếp tục nộp đơn cho các vị trí nghiên cứu thị trường cho thị trường bán lẻ – từ agency đến client.
Lúc cái duyên đến nhất, sau khi vượt qua 4 vòng thì mình vào được một công ty FMCG lớn nhất nhì VN Nói vui thì là ước mơ của bao sinh viên Ngoại thương. Mình được trải nghiệm những gì mà mọi người vẫn mơ ước, được bước đi trong một trong những văn phòng đẹp nhất ở Việt Nam và một trong những công ty tốt nhất Việt Nam.
Nhưng mà sao, mình thấy kỳ lạ quá. Hình như FMCG không dành cho mình? Mình không tìm ra được ranh giới giữa mass production – giáo dục người tiêu dùng mua hàng và thực sự mang đến sản phẩm tốt và lành cho họ. Mình không hiểu trào lưu sản phẩm có chữ “thiên nhiên” ở khắp mọi nơi. Mình không hiểu rất nhiều cái… Mình hoang mang sự chọi nhau giữa FMCG và hệ giá trị đạo đức của chính bản thân mình…
Và thế là mình đi. Ai cũng ngạc nhiên, chỉ có mẹ mình là không ngạc nhiên. Còn chị mình – người mà mình đã vừa nói chuyện vừa khóc trong điện thoại thì chốt lại cuộc đối thoại với mình bằng một câu hỏi:
– Nếu ngày mai không đi làm ở đấy nữa, bác cảm thấy như thế nào?
– Chắc chắn là ngày vui nhất kể từ khi về Việt Nam đến giờ.
– Vậy thì nghỉ đi.
5. Mình về Vũng Tàu nghỉ ngơi một thời gian. Mình cầm CELTA lên và suy nghĩ.
Mình ôn lại IELTS. Mình lại đi rải đơn. Mình vừa trong vòng phỏng vấn của Capitaland, vừa phỏng vấn đi làm… giáo viên tiếng Anh…
Và rồi mình đi dạy thật
Nào, hãy quay về thời điểm 18 tuổi, chắc chắn mình sẽ nói không với việc đi dạy. Còn lúc mình là sinh viên? Mình luôn bảo với bạn bè như tao thì dạy được ai cái gì, tao ko có khiếu giải thích cho người khác ) Lúc mình mới ra trường? Chưa bao giờ nghĩ về việc đi dạy luôn, mặc dù ai quen biết mình cũng phán xanh rờn: “Em/ Chị hợp với dạy học đấy, hay là về trường làm giảng viên đi.”
Mình đã gặp và có cơ hội làm điểm chạm cho bao nhiêu bạn rồi nhỉ? Chắc phải 200 học sinh rồi nhỉ. Ngày nào đi dạy mình cũng thầm cảm ơn các bé học sinh đầu tiên mình dạy rất nhiều, vì các bé dạy cho mình tinh thần không bao giờ được bỏ cuộc. Mình thấy vui vì được gặp 200 tính cách khác nhau với những màu sắc riêng biệt không thể trộn lẫn. Lần đầu tiên mình thực sự tin vào synergy – một khái niệm mình được học lúc học master. 200 tính cách đấy giúp mình mở rộng cánh cửa khám phá con người – một sinh vật mà mình luôn có phần sợ hãi.
Và cuối cùng mình mới hiểu được triết lí Toa Tàu và Bút Chì theo đuổi về sự chữa lành và ba kết nối cơ bản của con người với thế giới xung quanh. Mình được trao cơ hội để hiểu thêm về “grit” mà anh Hiếu Nguyễn và Angela Duckworth theo đuổi. Mình được trao đổi về kiến thức, được chia sẻ, được lắng nghe sự cảm nhận thế giới của các bạn nhỏ, và được là điểm chạm cho các bạn ấy trên một đoạn đường nhỏ của việc học tập. Mình được đón nhận những nụ cười trong veo và được cười sảng khoái với sự mặn mà không thể tưởng tượng nổi đấy.

Những lớp quy mô nhỏ thường được mình thí nghiệm các phương pháp mới khám phá ra và các bạn ấy là chuyên gia nâng cấp trò chơi cho mình
Đương nhiên con đường mình đang đi không chỉ có mỗi tiếng cười mà nó còn có những góc khuất nữa. Đúng là ước gì giáo viên chỉ cần phải chú tâm chuyên môn thì hay biết mấy. Nhiều lần mình phát sốt với sự tắc trách của người này, người kia, mà cứ tự nhẩm tránh khẩu nghiệp nên toàn nhẹ nhàng quay lưng tự xử. Hay ngay cả chuyện xử lí vấn đề thì ở trong lớp, não vừa phải ra lệnh không được giận dữ và phải kiểm soát cảm xúc, ngay sau đó lại phải quay qua xử lí tình huống trước mặt. Đi dạy chỉ muốn các bạn không trở thành nạn nhân cảm xúc của thầy cô như mình ngày xưa với thầy dạy Toán năm 12 – chẳng hiểu sao thầy rảnh quá mà ngồi chửi một đứa con gái ngay trước cả lớp chỉ vì điểm 2.5 Toán đầu năm trong 20’… giờ đi dạy, nghĩ lại chỉ thấy thầy vừa rảnh, vừa vô duyên, vừa câu giờ giỏi haha.
Đau lòng nhất chắc là những lúc dù vô tình, các bạn lỡ miệng so sánh thầy cô. Mình lớn tuổi hơn các bạn ấy nên phải tập làm “a bigger person” mà mặc kệ thôi, chứ thật ra trong thâm tâm đúng là không thoát khỏi được những cảm xúc rất con người đấy. Mình bình thường chẳng bao giờ quan tâm đến những người khác đang dạy như thế nào, điểm số ra sao, chỉ chú tâm vào việc mình làm, cũng chẳng bao giờ so sánh mình với người khác. Vậy mà những lúc nghe được lời này lời kia, mình cũng không tránh khỏi chạnh lòng và tự so sánh bản thân, xong lại dằn lòng mặc kệ để bước tiếp. Oái oăm hơn nữa là mình còn từng bị so sánh với tiêu chuẩn “nói tiếng Anh chuẩn” của học sinh – mà mình biết cái tiêu chuẩn đấy của bạn ấy khá méo mó. Và mình biết là chuyện mình ko chịu phát âm và nói giọng Mỹ sẽ làm nhiều bạn nghĩ mình… nói sai, nói không chuẩn vì thế giới của các bạn ấy chỉ có American English thôi. Và còn ti tỉ thứ nữa, mà nói ra chắc cả tuần chưa hết.
Vậy đấy, cuộc sống thực sự kỳ diệu đấy chứ. Nếu ngày xưa mình không đi học CELTA thì cũng không biết được một cánh cửa bỏ ngỏ về việc đi dạy, cũng không biết được những kiến thức cơ bản và cũng không yêu được một phần nước Anh. Nếu mình không làm ở Oxfam, mình sẽ không biết được gì về bán lẻ để dẫn đến con đường vào FMCG. Nếu mình không thử, không dám bước chân vào những “ước mơ điển hình của dân Ngoại thương” thì mình cũng không nhận ra được mình không bao giờ thuộc về những nơi đấy. Và nếu không thử con đường dạy, mình cũng không hề biết được một đứa self-effacing, ghét đám đông và người lạ như mình lại có thể gặp nhiều… người lạ (sau đấy biến thành người quen) nhiều như vậy.
Tại vì đơn giản thôi: C’est la vie.

10.11.2018

IMG_9609

Mấy bữa nay mình ngồi xem Meteor Garden phiên bản TQ 2018. Định bụng xem giải trí cho vui thôi, nhưng lại quay qua thích hihi. Cũng là vì em nam chính thể hiện Tsukasa khá ổn so với nguyên tác gốc manga. Hana Yori Dango luôn là một trong những bộ manga mình thích nhất – nó có thể cliché đấy, nhưng cách tác giả diễn tả cảm xúc nhân vật qua diễn biến câu chuyện thì mình thích cực.

Kể ra cũng lâu quá rồi nhỉ, mình đọc truyện cách đây cả 14 năm. Vậy mà giờ xem phim vẫn thích. Mình vốn chẳng phải đứa hay xem những bộ kiểu này, nhưng lâu lâu xem đổi gió cũng thấy hay.

Và rồi tự dưng mình có một cảm giác trống rỗng. Mình tự hiểu chắc là mình cần có người ở bên cạnh? Ừ, có lẽ là, sâu trong tim mỗi một con người, ai cũng muốn được yêu 🙂 và mình thì vẫn là một đứa con gái thôi hehe 🙂

 

Có nhiều thứ xung quanh, ở thời điểm hiện tại, mình thật ko biết xoay sở thay đổi như thế nào.

Để rồi xem.

Fabulous moments in class

1. Teacher, what do you think about a nerd?

2. Teacher, what is the difference between a psychopath and a sociopath?

3. T: What is necessary for a musician to do to perform Mariachi well?

S: Quan trọng là thần thái. How can I say that teacher? 🤣

4. Teacher, there’s no homework to check today! 🤣

5. A stepped into the classroom. He was around 5 minutes late. After I said Hello to him, he grunted “Kahoooooot!” 🤣

6. A drew BTS but he missed the 7th member, so his teammates simply couldn’t guess the key word in the game.

7. Two teams chose their teams’ names. One team selected Mbappe, the other opted for Griezmann.

They also got Pro and nob.

There was another time when they chose McDonalds and Lorris 🤣

8. Another teams’ names story.

One team chose No Name. The other got Miss Khiem. Khiem was our EA, and he got that nickname because he is gay.

9. I showed them the map of countries in which people can’t drink water safely straight from the tap. The countries were indicated by a vast dark purple are. J said: “They swim in fish sauce!”

To be continued…

Mất ngủ

Chắc do tối nay uống cả ly cafe nên mất ngủ. Lâu rồi mình ko uống nên hơi nuông chiều bản thân.

Mình cảm thấy khá khó chịu và bế tắc. Mình biết là rồi cũng sẽ qua, nhưng chuyện ở đây tiếp cận từ hướng lợi nhuận sẽ chẳng thay đổi.

Mệt rồi.